Có một anh chàng nọ
Học giỏi và đẹp trai
Nhưng còn về bạn gái
Vẫn chưa từng có ai
Có một cô nàng nọ
Học giỏi số một, hai
Bạn trai cũng chưa có
Vẫn đang chờ mối mai
Điều tình cờ là họ
Lại cùng lớp học chung
Nên thày cô, bè bạn
Thường gán ghép lung tung
Một hôm chàng say rượu
Đến cô bạn nọ chơi
Chẳng biết làm chi nữa…?
Thế rồi họ thành đôi.
……..
……..
……..
Rồi một đêm nọ
Anh chàng kia quá say
Đi về anh gõ cửa
Có cô nàng mở ngay
Anh cúi đầu lắp bắp
-Rằng: anh xin lỗi em
-Vì: hôm nay về trễ
-Do: gặp bạn thân quen
Cô nàng tươi cười đáp
Chẳng phiền gì đến em
Anh đã say như thế
Về được thật đáng khen
Nhưng anh lại xin lỗi
Trót vì lúc chiều hôm
Cùng bạn bè chiến hữu
Đã bia lại còn ôm
Cô nhẹ nhàng đáp lại
Không hề cất giọng cao
Đàn ông là như vậy
Bia rượu vào..không sao..
Rồi anh lại xin lỗi
Vì sau đó các anh
Lại cùng nhau đánh bạc
Đã thua sạch sành sanh
Cô vẫn tươi cười đáp
Chẳng có gì đâu anh
Tiền hết rồi lại kiếm
Nghèo lâu, giàu thì nhanh
Anh chàng kia nức nở
Em, Chúa trời của anh!
Em là Tiên, Phật, Thánh
Anh như được tái sanh
Cô mỉm cười và đáp
Chúa phù hộ cho anh
Nhưng anh gõ nhầm cửa
Em là: Cô áo xanh.

Thơ dù có tí đùa dai
Nhưng mà tuyệt cú, không khoai tẹo nào
Chỉ xin hỏi chút tào lao:
“Cô áo xanh” ấy… như nào, là ai?